01:26 ICT Thứ sáu, 23/02/2018

Danh mục chính

Quảng cáo

Thông báo tuyển sinh năm học 2016-2017
Giáo dục phổ thông
Giao dục thời đại
Thiết kế website

Trang nhất » Tin Tức » Nhật ký học đường

Tản mạn đầu xuân

Thứ bảy - 18/01/2014 00:13
Một thoáng ngỡ ngàng như không phải mình đang đi trên con đường mọi ngày đến trường. Vẫn cơn gió ấy sao không còn thấy buốt lạnh? Vẫn vệt bụi ấy nhưng hình như tinh nghịch hơn bởi có nắng chiếu lấp lánh. Và kia nữa, cây đào mộc trước cổng chùa vắng từ bao giờ đã nhú ra những nụ nhỏ xinh xinh và loáng thoáng sắc hồng thắm của những bông hoa nở sớm.
Đã lâu lắm rồi. ghế đá sân trường trống trơn bởi lạnh, chiều nay lại thấy ríu rít đám học trò ngồi cười đùa, xem chúng bạn chơi bóng. Vệt nắng chiều xuân ấm áp xuyên qua những ngọn liễu non đang khẽ đưa trước gió, đậu trên đầu cô học trò nhí nhảnh. Chim sâu về lích rích nghiêng ngó nhìn rồi bay vút lên trời cao. Xuân, màu xanh của trời như ấm hơn, sắc trắng của mây phảng phất hồng.
Xuân về thật rồi…
Sáng chớm lạnh, cái lạnh ngọt ngào đủ để thiếu nữ làm duyên trong chiếc khăn lụa mỏng và chiếc mũ mềm nghiêng nghiêng. Em đến trường trên con đường thơm mùi gió mới. Mùa xuân đầu tiên em biết nghe tiếng gió thì thầm trên từng búp bàng non. Gió mơn man xoa nhẹ làn da non của đôi má thiếu nữ. Má em hồng hơn cả sắc hồng của cánh đào. Môi em xinh khẽ mím nụ cười lần đầu bắt gặp ánh mắt len lén của cậu bạn bàn bên…
Xuân về, về trong mắt em tôi to tròn trong veo. Em hồn nhiên cười trong nắng ban mai và tung tăng giữa sân trường đầy nắng. Cô bé, em đứng bên hành lang nhìn ai mà duyên thế? Xuân thả gió về thổi mái tóc em thơm. Cậu bạn nào dắt chiếc xe đạp màu cà phê sữa, cả giỏ xe chở đầy hoa tỉ muội, chân bước thong dong từng nhịp làm mái tóc bồng khẽ bay.
Xuân về trong từng ô cửa sổ. Xuân là em, đôi mắt tròn say sưa nhìn bảng, chợt gặp ánh mắt cô cười, em thẹn thùng cúi xuống. Xuân là em, tiếng cười vui trong sáng, khi cậu bạn nghiêng mình tặng bó hoa xinh. Hôm nay, em tròn 15…
Xuân chan chứa trong đôi mắt cô. Cô đã đi gần hết tuổi nghề bằng đôi mắt ấy, bằng nụ cười ấy… Chưa lúc nào trò thấy mắt cô hết vui và miệng cô thôi cười. Cả đời cô là một mùa xuân…
Xuân trong giọng nói trầm ấm của thầy mỗi giờ lên lớp. Thầy bảo rằng đêm qua mưa gió lạnh, sáng mai ra vẫn thấy một nhành mai trắng. Thầy dạy rằng ông đồ không còn nữa, nhưng vẫn mài mực tàu để viết một chữ “Tâm” mỗi độ xuân về. Thầy lặng lẽ mỉm cười – nụ cười hiếm hoi khi đứa học trò nhỏ rụt rè xin thầy mang chữ về treo tết. Và em biết, xuân đã về sưởi ấm lòng thầy….

Tác giả bài viết: Bích Ngọc

Nguồn tin: Trường THPT Lý Nhân Tông

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn